Thử nhắm mắt khi ta vừa rời bến
Nghe nước reo và sóng vỗ mạn thuyền
Chợt giật mình bởi ai reo khẽ:
Hạ Long xanh giữa Tây Bắc ảo huyền.
Thác Bờ xưa, chìm đắm dưới lòng sâu
Để chuyện nay kể thành cổ tích
Để người người đến với nhau thổn thức
Giữa mây trời sông nước của Đà Giang
Dòng sông xưa, cùng với những bản làng
Nhường chỗ lại cho mặt hồ khỏa sóng
Để tình người vẫn luôn lắng đọng
Miền ngược, miền xuôi nối ánh sáng điện chan hòa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét